PHẬN RAU RĂM
Đã có những lần à ơi ru Ủn bằng câu ca dao: Gió đưa cây cải về trời, Rau răm ở lại chịu đời đắng cay. Mấy bữa nay lại thấy mệt mỏi về chuyện gia đình, công việc. Cái không khí nặng nề lại trở lại trong nhà, và vẫn cái cảm giác không tìm được sự chia sẻ về mặt tinh thần từ người thân. Nói ra thì bị hiểu thế này thế nọ rồi lại tự ái này nọ. Không nói ra thì không được vì chỉ muốn điều tốt đẹp nhất cho Ủn, và cần phải tôn trọng những nguyên tắc nuôi dạy Ủn. Mặt khác đã có quá nhiều điều phải giữ kín sau cái chết của mẹ Ủn để bảo vệ người thân. Chịu những dằn vặt của bản thân và những câu hỏi từ đằng ngoại. Chỉ biết im lặng, ngay cả khóc cũng phải kìm nén vì không thể khóc trước mặt Ủn. Rồi lại lên chùa trút nó vào hư vô, trút vào những tiếng nghẹn ngào nức nở. Chỉ cách có một tấm kính mà xa vời vợi, ở đâu đó mẹ Ủn có thấu được? Càng im lặng bảo vệ lại càng chứng nào tật nấy, chẳng lẽ phải gào ra sự thật. Không thể để Ủn thấy sự giận dữ nên bao lần phải nuốt vào trong. Tại sao cuộc ...