Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Quê

RA MẮT BỐ VỢ

Hình ảnh
Sáng nay mẹ vợ gọi điện nhắn hôm nay 3/3 là Tết Thanh Minh nhớ lên chùa thắp nhang cho mẹ Ủn. Mẹ Ủn sinh đúng rạng sáng Tết Thanh Minh cách đây 26 năm. Cũng vào Tết Thanh Minh cách đây 3 năm, sau khi cưới dẫn vợ về ngoại lại mặt ai cũng chê gầy quá nên bố vợ dẫn đi cắt thuốc Nam cho con rể bồi bổ. Trên đường chở bố vợ đi cắt thuốc, đoạn đến chỗ ngã ba hỏi bố vợ: - Rẽ bên nào bố? - Con rẽ đằng Đông! Đứng hình mất 3 giây, con rể mới ra mắt chưa bao lâu mà hỏi lại thì mất điểm quá chưa kể bố vợ có thể đang thử tài con rể. Im lặng cố động não suy nghĩ rồi nhìn lên mặt trời để định vị, khổ nỗi buổi trưa nên mặt trời đang đứng bóng nên chỉ còn cách phải tìm được hướng biển mới biết đâu là "đằng Đông". Manh mối duy nhất là con đường lớn đâm thẳng ra biển Sầm Sơn sẽ chỉ cho mình đâu là hướng Đông. Tiếp theo là phải lần mò lại trong não để liên kết con đường hiện tại với con đường đâm ra Sầm Sơn. Sau 2 giây xử lý mừng rỡ và tự tin rẽ phải. Từ đây khi qua ngã ba ngã tư ba Ủn xử lý...

CÓ MỘT XỨ NGHỆ KHÁC

Hình ảnh
Là dân xứ Nghệ sống xa xứ lâu lâu mới có dịp về quê. Bình thường thì cũng không bao giờ ghé quê Bác vì từ nhỏ hè nào cũng đòi được đi quê Bác hoặc dịp lễ được nghỉ đám học sinh như tụi em lại chọn quê Bác như một điểm du lịch để đạp xe đi. Cách đây 1 năm có về quê và dẫn thằng bạn ở miền Tây ra chơi nên dẫn nó đi thăm quê Bác để cho nó biết "quê choa" và quê Bác Hồ nì. Thật là thất vọng khi thấy những bụi hàng rào thân thuộc của vùng đất xứ Nghệ được thay thế bằng những bức tường chắc chắn với lớp sơn mới thật vô hồn. Một bãi xe thật hoành tráng và nhà lưu niệm hoành tráng được bao quanh bới những hàng quán xô bồ với những tấm bạt để chống lại cái nóng miền trung... Buồn và cảm thấy một phần tuổi thơ như bị phai nhạt bởi khi ta tìm lại những thứ thân thuộc đã không còn. Những kí ức tuổi thơ vốn luôn sâu đậm trong tâm trí, còn nhớ như in con đường phía trước bãi gửi xe bây giờ hồi xưa rất rộng một phần chắc vì hồi xưa mình quá nhỏ và phần còn lại vì chính giữa đường có ...

NHỮNG ĐOẠN ĐƯỜNG ĐÃ QUA

Tối nay, vừa mới dẫn các anh: Phú ,Lĩnh, Tẩng (không biết viết đúng hay không nữa?) đi chơi. Về nhà định là sẽ viết cái gì đó, đang chưa biết viết gì nên bật lại những hình Mùa hè xanh coi lại. Sao mà sao hắn hồi đó khác với bây giờ vậy nhỉ? Mà không, cũng không thấy hắn khác trước mấy, hắn vẫn ốm vậy, chỉ đen hơn, tóc dài hơn mà thôi... Từ khi nào rồi những anh Lĩnh, anh Phú, chị Ngoan, bé Phương Đài đã là những người thân của hắn. Những người hắn đã gắn bó trong 2 Mùa hè xanh, và cài mảnh đất họ sống dường như trở thành quê hương thứ 2 của hắn. Thỉnh thoảng vào dịp lễ hắn vẫn thường một mình chạy xe về thăm... Hai mùa hè xanh gắn bó với hắn biết bao là kỷ niệm, hắn cũng trưởng thành từ đây. Nhưng thú thật, trong hắn Mùa hè xanh thứ nhất là sâu đậm nhất, đơn giản vì hắn lúc đó là SV năm nhất và cũng là lần đầu đi mùa hè xanh... Sao hắn muốn viết thật nhiều những chẳng bao giờ hắn viết được hết những điều mà hắn nghĩ, những điều hắn muốn nói... Vì hắn vẫn thường vậy mà!